Mùa Hạ Cuối Và Những Khoảng Lặng Lưu Luyến
Nếu có ai hỏi tôi rằng mùa nào trong năm để lại nhiều cảm xúc nhất, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời đó là mùa hè. Nhưng mùa hè của đời học sinh không chỉ có tiếng ve, phượng vĩ hay những chuyến du lịch xa; nó còn là mùa của những cuộc chia ly tạm thời và cả những nỗi niềm không tên cứ vương vấn mãi trên tà áo trắng.
Tiếng ve – Bản nhạc báo hiệu sự chia xa
Khi những tia nắng đầu tiên của tháng Năm bắt đầu trở nên gay gắt, len lỏi qua những tán lá bàng xanh ngắt, cũng là lúc dàn đồng ca của loài ve bắt đầu cất tiếng. Thuở còn bé, tiếng ve là tín hiệu của những ngày rong chơi thỏa thích. Nhưng khi đã là học sinh, tiếng ve ấy đôi khi nghe sao mà thê lương đến lạ. Nó như một chiếc đồng hồ cát đang chạy ngược, nhắc nhở chúng ta rằng thời gian được ngồi bên nhau trong lớp học đang cạn dần.
Những ngày hè rực rỡ và bận rộn
Nghỉ hè, trường lớp trả lại sự tĩnh lặng cho những dãy hành lang. Chúng ta bắt đầu những ngày ngủ nướng sau một kỳ thi căng thẳng, những buổi chiều tụ tập cùng đám bạn thân đi ăn kem, hay những chuyến đi về quê thăm ông bà.
Thế nhưng, giữa những niềm vui ấy, đôi khi ta chợt sững lại khi đi ngang qua cổng trường đang đóng kín. Sân trường vắng lặng không một bóng người, những chiếc ghế đá vốn dĩ ồn ào giờ nằm im lìm dưới gốc phượng đỏ rực. Một cảm giác trống trải bỗng chốc dâng trào, khiến ta thèm biết bao cái không khí náo nhiệt của giờ ra chơi, thèm cả tiếng nhắc nhở nghiêm khắc của thầy cô mà ngày thường ta vẫn hay phàn nàn.
Lưu luyến – Chút dư vị ngọt ngào và cay đắng
Cái lưu luyến lớn nhất của thời học sinh chính là tình bạn. Nghỉ hè đồng nghĩa với việc không còn được gặp nhau mỗi ngày, không còn những lúc cùng nhau giải một bài toán khó, hay cùng chia nhau gói bánh tráng trộn dưới gầm bàn.
"Mùa hè năm ấy, chúng ta cứ ngỡ chia tay là để bắt đầu một kỳ nghỉ. Có ai ngờ, có những cái vẫy tay là khởi đầu cho những lối rẽ riêng biệt."
Đối với những học sinh cuối cấp, mùa hè và sự lưu luyến còn mãnh liệt hơn gấp bội. Đó là những dòng lưu bút viết vội, là những chiếc áo đồng phục chằng chịt chữ ký, và là những giọt nước mắt rơi xuống trang vở trong buổi học cuối cùng. Mùa hè lúc này không còn là "nghỉ" nữa, mà là "chia xa".
Mùa hè rồi sẽ qua đi, tiếng ve rồi sẽ lịm dần để nhường chỗ cho mùa thu khai trường. Nhưng những cảm xúc lưu luyến của thời học sinh sẽ mãi là một phần đẹp đẽ trong hành trang trưởng thành của mỗi người. Nó dạy ta biết trân trọng những phút giây hiện tại và biết yêu thương những người bạn đã cùng ta đi qua một đoạn đường thanh xuân.



Nhận xét
Đăng nhận xét