Thời học sinh không chỉ là một giai đoạn trong đời người, mà đó là một "miền ký ức" nơi mà bầu trời luôn xanh hơn, và những ước mơ luôn rực rỡ nhất. Khi trưởng thành, chúng ta thường nhìn lại những năm tháng ấy với một nụ cười nhẹ nhàng và một chút luyến tiếc khôn nguôi.
Dưới đây là bài viết gợi lại những xúc cảm về thời hoa mộng đó.
Thời Học Sinh: Những Năm Tháng Rực Rỡ Nhất Của Thanh Xuân
Có bao giờ bạn bất chợt dừng lại giữa dòng đời hối hả, chỉ vì nghe thấy tiếng trống trường vang lên từ một ngôi trường ven đường? Tiếng trống ấy như một chiếc chìa khóa vạn năng, mở toang cánh cửa dẫn về những ngày xưa cũ – nơi có chiếc áo trắng tinh khôi và những gương mặt hồn nhiên chưa nhuốm bụi trần.
1. Góc Sân Trường Và Những Kỷ Niệm Không Tên
Nhắc đến thời học sinh, người ta nhớ đến cái nắng gay gắt của mùa hè xen qua kẽ lá bằng lăng tím, nhớ đến những buổi sáng mùa đông cuộn mình trong chiếc áo khoác đồng phục rộng thênh thang.
Đó là những ngăn bàn đầy ắp "bí mật": từ những gói bánh tráng trộn ăn vụng trong giờ lý thuyết, đến những mảnh giấy chuyền tay nhau viết vội vài dòng chữ nghịch ngợm. Những bài kiểm tra "đột xuất" khiến cả lớp thót tim, hay những giờ ra chơi ồn ã tiếng cười nói... tất cả tạo nên một bản nhạc đa sắc thái mà chỉ những ai đã đi qua mới thấu hiểu được cái hay của nó.
2. Tình Bạn Và Những Lời Hứa "Mãi Mãi"
Ở cái tuổi mười lăm, mười bảy, chúng ta kết bạn bằng sự chân thành nhất. Bạn thân thời học sinh là đứa sẵn sàng cho bạn chép bài, là đứa cùng bạn chịu phạt dưới cột cờ, và cũng là đứa cùng bạn mơ mộng về một tương lai xa xôi nào đó.
"Chúng ta của năm đó có tất cả, chỉ là không biết rằng những gì mình đang có lại quý giá đến thế."
Có những lời hứa "sau này họp lớp phải đi đủ nhé" thường chẳng mấy khi trọn vẹn, nhưng chính những lời hứa ngây ngô ấy lại là minh chứng cho một tình cảm thuần khiết, không toan tính.
3. Cơn Mưa Đầu Đời Và Những Rung Động Ngây Ngô
Thời học sinh làm sao thiếu được những rung động đầu đời? Đó là cái nhìn lén lút sang bàn bên cạnh, là cảm giác tim đập thình thịch khi vô tình chạm ánh mắt người ấy ở hành lang. Tình yêu tuổi học trò như một cơn mưa rào, dù có làm ta ướt sũng và cảm lạnh, ta vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy một lần nữa. Nó đơn giản là những dòng lưu bút viết dở, là chiếc cỏ ba lá ép trong trang vở, nhẹ nhàng và trong trẻo.
4. Mùa Hè Cuối Cùng – Khi Tiếng Ve Trở Thành Lời Chia Tay
Mùa hạ năm ấy, chúng ta cứ ngỡ chỉ là một kỳ nghỉ dài hơn bình thường. Nhưng hóa ra, đó là lần cuối cùng tất cả được ngồi lại trong cùng một căn phòng, nghe cùng một thầy cô giảng bài. Tiếng ve kêu râm ran như thúc giục, như nuối tiếc.
Những cái ôm thật chặt, những giọt nước mắt lăn dài trên má khi ký tên lên áo nhau... Chúng ta rời khỏi cổng trường, mỗi người chọn một ngã rẽ, mang theo hành trang là những kỷ niệm vô giá để bước vào thế giới của người trưởng thành.
Lời kết
Thời gian có thể lấy đi sự trẻ trung, nhưng không thể xóa nhòa những ký ức về thời học sinh. Những năm tháng ấy chính là nền tảng, là nơi lưu giữ phiên bản rực rỡ và can đảm nhất của mỗi chúng ta. Hãy trân trọng nếu bạn vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường, và hãy mỉm cười thật tươi nếu bạn đã đi qua nó, vì bạn đã có một thanh xuân thật đẹp.



Nhận xét
Đăng nhận xét